|
| Welcome Guest ( Log In | Register ) | Resend Validation Email |
|
|
![]() ![]() ![]() |
| COM |
Posted: October 09, 2009 11:24 am
|
![]() Tư Lệnh ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Group: Admins Posts: 1 819 Member No.: 29 Joined: May 21, 2007 |
NHỮNG CUỘC ĐỜI TẦM GỬI.
Tác Giả: Oksana Robski Dịch Giả: Vũ Việt Nga Đại lộ Rublebsko-Uspenskoe là nơi mà bất cứ cô gái Nga mới lớn nào cũng mơ ước được đặt chân đến đó, được sở hữu một ngôi biệt thự ở đó. Là thiên đường của những quý bà quý cô Nga mới nổi: sinh nhật tặng nhau những chiếc xe Mercedes đời mới nhất, những chiếc áo lông đắt nhất, bộ pijama giá tới mấy nghìn đô-la, những viên kim cương be bé xinh xinh nhưng có giá cao hơn cả một cửa hàng bán đồ thực phẩm của quận….Cuộc sống của các quý bà, quý cô nơi này trôi đi êm đềm trong nhung lụa. Nhưng, dường như trên đời này không có điều gì là hoàn hảo cả, ngay cả ở những nơi mà tất cả các cô gái Nga ao ước, thèm muốn như Đại lộ dành cho giới nhà giàu này. Đằng sau những vung vinh, lóng lánh bề ngoài của các quý bà quý cô là những dằn vặt, đau khổ khi chồng bắt bồ với người khác, là vụ thanh toán lạnh lùng với giá năm chục nghìn USD, là những mánh khóe nhằm ép các đại gia làm đám cưới… Hãy thử tìm hiểu cuộc sống của những người đàn bà Nga giàu có qua phần trích đăng cuốn “Tầm gửi” dưới đây. Oksana Robski là một nữ doanh nhân, một nhà văn chuyên viết về cuộc sống của giới thượng lưu Nga. Cuốn sách best seller “Casual” của bà đã trở thành một trong những cuốn bán chạy nhất trong năm. Trong “Casual” là cả một thế giới của các quý bà quý cô giàu có, một thế giới khác hẳn so với những gì chúng ta thường hình dung về nước Nga, về con người Nga. CHƯƠNG 1. Bước ra khỏi phòng ngủ, hai tay tôi run bắn lên khi nói với chồng điều định nói. Phía sau là cả chín năm trời chung sống, đứa con gái tám tuổi, một cô gái trẻ tuổi tóc vàng đi cùng với chồng tôi ở nhà hàng tuần trước. — Ly thân thôi, hồn ai nấy giữ, — nhìn vào mắt chồng, tôi nói, giọng tỉnh rụi. — Ừ, thì ly thân. — Chồng tôi dửng dưng gật đầu. Tôi quay ra và về phòng đi ngủ. Đã bao giờ bạn bị sự ghen tuông hành hạ đến khốn khổ, giống như chúng đã hành tôi chưa? Nếu là Dante, tôi e mình sẽ xếp cái hình phạt này ngay sau tội ném vạc dầu. Hoặc thậm chí là thế hẳn chỗ của nó. Tôi không ngủ được, ăn không biết ngon. Tôi gầy rộc đi mà chẳng cần đến bất kỳ liệu pháp ăn kiêng nào. Lạ lùng thật, nhưng khi ta sụt cân không phải vì ăn kiêng, mọi người sẽ nói “cô ấy có vẻ gầy ốm bệnh hoạn”. Trông bề ngoài thì tôi thật thảm hại, mặc dù tôi cảm thấy là mình đã tỏ ra rất siêu. Tôi xé tất cả ảnh của anh. Để rồi ngày hôm sau lại dán chúng vào. Tôi trải những mảnh ảnh trên sàn phòng ngủ và trút lên chúng những giọt nước mắt cay đắng. Đôi lúc, tôi cố hình dung cảnh ân ái giữa chồng mình và con bé tóc vàng kia. Nhưng không hiểu sao, tôi không thể làm được. Trí óc của tôi từ chối không thực hiện. Có lẽ nó bảo vệ cái trí khôn chập chờn của tôi. Còn tôi thì vẫn tiếp tục cố hình dung. Và nếu đột nhiên có cảnh nào xuất hiện, tôi can đảm chịu đựng nỗi đau buốt nhói do nó gây nên. Tôi hoàn toàn suy sụp cho đến khi hồi chuông điện thoại định mệnh đó vang lên. Một giọng đàn ông lạnh lùng hỏi họ tên tôi. Để rồi sau đó, chính giọng nói đều đều đó báo cho tôi biết là chồng tôi đã chết. Năm phát đạn, hai phát vào hai bộ phận trọng yếu của cơ thể – phổi và đầu. Ngay tại sân ngôi nhà có căn hộ của chúng tôi ở Matxcơva. Cậu lái xe được đưa vào viện trong tình trạng nguy kịch. Người ta yêu cầu tôi đến cung cấp thông tin. Vài câu chia buồn. Tôi trả lời lịch sự, không kích động. Rồi gác máy. Không khí trở nên nặng nề đến mức lá phổi cũng khước từ không tiếp nhận chúng. Cứ như thể sợi chỉ nối tôi với thế giới đã đứt phựt. Tôi ở trên một hòn đảo nhỏ xíu chông chênh, nơi người ta bỏ tôi lại hoàn toàn một mình. Tôi chìa tay ra với mọi người. Trong tay là chiếc điện thoại. Phía đầu dây bên kia là cô bạn gái Veronica. Tôi báo rằng chồng tôi đã mất. Cô ấy không tin. Tôi nhắc lại lần nữa. Có lẽ lần này thuyết phục hơn. Veronica chỉ kêu ối và không biết nói gì nữa. Mà biết nói gì với cô bạn gái đang thông báo bằng một giọng rã rời rằng chồng cô ta đã bị bắn chết? Tôi bỏ máy xuống. Veronica không gọi lại. Tôi bước lại gần cửa sổ. Ô cửa thông gió đang mở. Tôi cố thử lao ra thế giới bên ngoài mội lần nữa: tôi gào to lên. Sau vài giây, khi không khí ở hai lá phổi đã cạn kiệt, tôi bắt đầu nghe được giọng mình. Tôi ngậm miệng lại và không hiểu tại sao lại đóng ô cửa thông gió vào. Tôi săm soi bới chọn quần áo trong tủ. Phu nhân của Sergh phải trông thật oách. Dù là ở đồn công an. Tôi diện chiếc quần lụa tơ tằm màu hồng mà chồng đã mua cho tôi. Ra khỏi cửa, tôi ngoái đầu nhìn lại. Tôi cảm thấy nỗi sợ hãi đang dần dần xâm chiếm mình. Trước khi nổ máy, tôi khóa chặt các chốt cửa xe. Dọc đường đi, tôi không ngừng nhìn vào kính hậu. Có vẻ là không có ai theo dõi tôi cả. Đồn cảnh sát hóa ra nom còn tệ hơn trong phim ảnh. Toàn mùi chuột. Đám cớm không còn trẻ, nhưng vui vẻ. Tôi hỏi, chồng tôi có chết ngay lập tức không. - Sao chị lại hỏi thế? – tay thanh tra nghi ngờ nheo mắt. Tôi không thể trả lời. Thật là ngu ngốc nếu giải thích rằng sau khi hiểu ra rằng chồng mình đã chết, điều quan trọng là liệu cái chết đó có đủ nhẹ nhàng không. Đủ để cho trái tim đừng nát tan ra vì thương xót. Viên đạn thứ ba xuyên qua lòng bàn tay. Tôi tưởng tượng ra cảnh anh đưa tay lên che mặt một cách bản năng và đã trì hoãn được cái chết dù chỉ trong tích tắc. Tôi chợt hiểu ra là mình bị nghi ngờ. Người ta hỏi kỹ tôi về chuyện tiền bạc, ô tô, nhà cửa, căn hộ. Và tại sao chúng tôi không sống chung. Chuyện gì đã xảy ra trong cuộc sống vợ chồng tôi. Mối quan hệ của tôi với cậu lái xe như thế nào? Mà tay tài xế thì có liên quan gì chứ nhỉ? Tôi hỏi xin nước uống. Và cảm thấy sợ. Tôi chỉ muốn bước ra ngoài phố, nhưng họ cứ hỏi mãi, hỏi mãi. Một người nào đó ngồi sau lưng tôi lọc cọc gõ mổ cò những câu trả lời của tôi trên một chiếc máy cổ lỗ sĩ. Trong đầu tôi chẳng hiểu tại sao lại cứ xuất hiện cái câu quen thuộc từ những bộ phim hình sự: “Tôi từ chối trả lời…”. Nhưng trong căn phòng cũ kỹ này, có lẽ việc thốt ra một câu như thế nghe thật là ngu ngốc. - Chị biết đấy…- thoạt nhìn thì tay cảnh sát giống như một kẻ có trí tuệ của một học sinh trường nghề; thậm chí còn chẳng ăn đồ đút lót, một điều không thể nói về người đồng nghiệp của anh ta ngồi bên cạnh. – Chị biết đấy, hàng xóm của chị nói rằng, cậu tài xế rất quan tâm đến chị và hình như hai người có quan hệ gần gũi đấy. Tôi im lặng. Có lẽ họ cho rằng, tôi chẳng có gì nữa để nói. Mà quả thực tôi cũng đâu có gì để nói. Còn để giải thích với họ rằng các giả thiết của họ chỉ rặt là hoang tưởng thì cần phải mang theo một tấm ảnh của Serg và kể cho họ nghe câu chuyện làm quen của chúng tôi. Cả về tình yêu của chúng tôi. Về cuộc sống của chúng tôi. Về đứa con gái tuyệt vời của chúng tôi. Như thế, may ra họ mới hiểu được. Và có thể họ còn ghen tỵ nữa. Cũng giống như tất cả đám người quen đã từng ghen tỵ với chúng tôi trước đây. Và khi đó, sự nghi ngờ về mối quan hệ giữa tôi và cậu tài xế sẽ ngu xuẩn và nực cười biết mấy. Nhưng tôi đã im lặng. Người ta đưa nước cho tôi. Ba ngày sau, người ta cho phép tôi đến nhận xác chồng về. Tôi ngồi bệt xuống sàn, hai tay bó gối và khóc. Trời tối rồi lại sáng. Chuông điện thoại reo, nhưng tôi không nhấc máy. *** Quả là tiện vì nhà xác ở gần căn hộ của chúng tôi. Hít một hơi, tôi mở cửa. - Chồng cháu đang nằm chỗ các bác, xin bác cho cháu nhìn anh ấy một lát. Người đàn bà ngồi sau quầy thậm chí còn không thèm ngẩng lên nhìn tôi - Không được phép. Bà ta đưa cho tôi chiếc đồng hồ, ví và ảnh. Tấm ảnh đầu tiên của chúng tôi. Tôi cũng không biết là anh mang nó theo mình. Ở mặt sau có dòng chữ của tôi: “ Một ngày nào đó… Chúng ta sẽ không buồn nhớ bất kỳ điều gì. Chỉ còn nhớ về nhau thôi”. Tôi ký vào một quyển sổ nào đó. Và trong lòng lại bừng lên nỗi mong muốn được gào thét thật to. Sergh đã mang theo bức ảnh tôi bên mình. Ở ngoài hành lang, tôi gặp một lão hói mặc bờ lu trắng, người sực nức mùi nước hoa. Tôi đưa tiền cho lão ta và nói: - Xin bác làm ơn giúp cho, cháu rất cần được nhìn thấy chồng cháu. Lão ta cầm lấy tiền và dửng dưng hất đầu về phía cánh cửa gần đó. - Vào đi. Số 17. Tôi đẩy cửa. Tôi nghiêng đầu để thu hẹp phạm vi quan sát. Tôi cố gắng không nhìn ngang nhìn ngửa, mà chỉ nhìn những tấm biển số được gắn vào các gót chân trần. Lúc đầu là dọc bên trái, rồi theo hàng bên phải. Tôi cố gắng hết sức để không ghi nhớ cảnh tượng này – những dãy thi thể trần trục xếp dọc hai bên tôi. Chồng tôi kia rồi. Số 17. Tôi đã từng xem trong phim cảnh người ta khóc lóc và lao vào ôm thi thể người mình yêu quý ra sao. Tôi đứng chết lặng. Chồng tôi – một người luôn hoàn hảo trong tất cả những gì có liên quan đến vẻ ngoài: sơ mi là phẳng phiu, giày chải bóng lộn, tóc cắt chỉnh tề – không thể nào lại nằm trong căn phòng kinh khủng này, trên cái bàn này, với tấm biển đánh số ở gót chân. Nhưng đó là thân hình anh. Gót chân của anh. Tôi chạy ra ngoài phố, và bắt đầu nôn thốc nôn tháo ở sân sau nhà xác. Thật lâu. Cho đến khi trời sẩm tối. Bạn bè của Sergh nhận lo tổ chức đám tang. Tôi chỉ còn mỗi việc là chọn nhà hàng để làm lễ tưởng niệm và chọn váy áo tang. Những ngày còn lại trước đám tang, tôi nằm dài trên đi văng và gặm nhấm sự cô đơn. Chẳng tiếp xúc với ai. Có lẽ tôi sẽ chẳng thể kể cho bất kỳ ai về cảm giác của mình. Vì tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Sự ghen tuông không còn hành hạ tôi nữa. Và tôi cảm thấy tràn ngập lòng biết ơn Sergh vì anh đã ra đi. Tất nhiên, tôi cảm thấy thương anh vô cùng. Và sẵn sàng cho đi tất cả mọi thứ trên thế gian này, để cái chết của anh chỉ là khoảnh khắc. Và để anh không cảm thấy đớn đau và sợ hãi. Sau đó là đám tang. Rồi lại nước mắt. Cả nước mắt của con gái chúng tôi. Rồi váy tang và cặp kính đen. Và những hồi chuông nhất loạt rung lên trong nhà thờ Vagankovski. Rồi cảnh vĩnh biệt giữa bà quả phụ và người quá cố. Tôi hôn anh. Và ôm anh. Và thì thầm vào tai anh. Thân thể anh tỏa ra mùi nước hoa mà tôi mang đến theo yêu cầu của ban dịch vụ lễ tang cùng với bộ com-lê và đôi giày. Mùi nước hoa quen thuộc của anh trộn với mùi đồ trang điểm trên mặt và mùi gì đó nữa, và tôi biết rằng mình sẽ chẳng thể quên được cái mùi hắc đắng của nỗi đau này. Tôi vĩnh biệt anh. Có ai đó về sau nói với tôi rằng tôi đã vuốt ve anh cứ như thể anh sẽ phải sống lại. Nhưng người ta đã chôn anh. Còn tôi thì trở về nhà. *** Ngày hôm sau, tôi xin phép Vika và đến nhà cô ấy chơi. Chồng Vika cũng bị giết ba năm trước. Ở Praha. Vika nhìn ra cửa sổ tầng hai ngôi nhà của họ ở ngoại ô Praha và thấy Phedor ngồi vào xe cùng với đồng nghiệp. Và đó cũng là lần cuối cùng Vika nhìn thấy chồng mình. Ba ngày sau, người ta tìm thấy xác Phedor trong xe. Một phát đạn vào gáy. Vika chôn cất chồng ở Praha rồi quay trở về Nga. Căn nhà của họ ở Praha mua theo dạng trả góp và chưa trả hết, vài tháng sau bị ngân hàng tịch biên. Vika không buồn. Tất cả mọi thứ trong căn nhà đó đều gợi cho Vika nhớ tới Phedor. Tại Matxcơva, Vika được ông anh song sinh của Phedor ra đón. Anh ta là anh vì ra đời trước Phedor hai phút. Anh ta coi con trai của Phedor như con đẻ của mình. Và trở thành một phần trong cuộc sống mới của Vika. Phần cơ bản – bởi ngoài anh ta và cậu con trai – Vika chẳng còn gì cả. Anh ta giúp Vika tiền bạc, tậu ô tô, thu xếp cho cậu con trai của Vika vào trường mẫu giáo xịn. Anh ta tham gia tích cực vào việc nuôi dạy đứa bé – không có bất kỳ quyết định nào có liên quan đến thằng bé mà Vika không tham khảo ý kiến của anh ta. Rồi dần dần việc này đè nặng lên Vika. Đôi khi, cô có cảm giác không phải Phedor, mà chính ông anh trai song sinh kia mới là chồng cô, mặc dù anh ta đã có vợ. Cô vợ của anh ta không thích Vika nhưng đành phải chấp nhận sự có mặt của cô. Người đàn bà này thường nói về cô với vẻ coi thường và nhẩm tính xem vợ chồng họ tốn kém những khoản nào vì phải gánh thêm mẹ con cô. Khi được đề nghị chuyển đến căn hộ sáng sủa, rộng rãi cạnh nhà vợ chồng ông anh song sinh, Vika đã từ chối. “Tớ chẳng có được cuộc sống riêng cho mình chút nào – Vika nói- Anh ta kiểm soát tớ từng tý một, nhất cử nhất động. Tất nhiên, không có tiền của anh ấy, tớ cũng không thể sống được, nhưng…” Ba năm sau cái chết của Phedor, Vika quen một chàng trai hai mươi tư tuổi, đang học năm cuối trường Thương mại du lịch và làm bartender ở một hộp đêm để trang trải việc học hành. Họ bắt đầu sống chung với nhau. Anh trai của Phedor liền ngừng chu cấp tiền cho Vika. “Tôi hiểu, – anh ta nói, – giá như cô ấy tìm được một thằng đàn ông ra đàn ông, thì cứ việc sống với nhau, và có lẽ tôi còn chấp nhận kết bạn với nhau. Đằng này lại móc ra cái thằng oắt con từ một hộp đêm. Tôi nai lưng kiếm tiền không phải để cho người ta nhét vào quần xịp” Vika xin được việc làm. Cô đưa con vào trường công lập. Lại cảm thấy máu chảy trong người như một người bình thường, được tự lo lắng cho mình. Trong chiếc áo choàng mặc trong nhà bằng vải dệt kim có in hình chuột Miki sau lưng, Vika ra mở cửa cho tôi. Cô ấn tôi ngồi xuống chiếc ghế bành và ôm lấy tôi. Tôi làm thinh không nói năng gì. Và Vika cũng tự mồm kể tuốt tuồn tuột mọi chuyện. Chúng tôi cùng uống trà mà chẳng cảm thấy hương vị gì. Và cứ thế trò chuyện mà chẳng để ý đến những giọt nước mắt, chỉ thỉnh thoảng máy móc lè lưỡi liếm những giọt lệ ấy trên môi. Tôi đặt câu hỏi mà vì nó tôi đã đến đây : - Khi nào thì điều này kết thúc? - Chẳng bao giờ cả,- Vika nói – nhưng sau vài tháng thì sẽ đỡ hơn. - Cậu vẫn nhớ anh ấy à? - Tất nhiên rồi. Tớ cầm tách trà trong tay và lại nghĩ: “Đây là chiếc tách mà Phedor thích nhất”. Tớ làm món nước sốt và nghĩ là anh ấy thích nó lắm. Đôi khi tớ mua một chiếc áo, ướm thử và lại tự hỏi mình – không biết Phedor có thích không… Tôi nhìn con chuột Miki trên lưng Vika, nhìn sơn tường loang lổ và tự thề với mình rằng mọi chuyện với tôi sẽ khác. Tôi sẽ không sống bằng quá khứ. Ý nghĩ về Sergh làm tôi đớn đau, nhưng đó là một nỗi đau dễ chịu. Có thể chịu đựng được. Nhưng tôi sẽ cấm mình có những ý nghĩ như thế. Và sau ba năm nữa, tôi sẽ chỉ nghĩ về một điều gì đó hoàn toàn khác, về điều gì đó thật đẹp và tràn ngập cuộc đời tôi và làm cho tôi hạnh phúc. Nhất định tôi sẽ lại hạnh phúc. Tôi sẽ vứt hết tách chén bát đĩa của Sergh và sẽ không làm nước sốt. Cũng có thể là không cần vứt đi, nhưng tôi sẽ thu dọn lại và xếp vào kho. Tôi ngồi với Vika đến tận nửa đêm, sau khi làm quen với anh bạn trẻ dễ thương của cô, một thanh niên vừa đi vừa nhún nhảy và tặng cho mọi người xung quanh một nụ cười rạng rỡ với hàm răng trắng bóng. -------------------- Kiếp Giang Hồ không cần ai thương nhớ,
Đời Lãng Tử cần gì phải nhớ thương ai......... Nhìn em khóc chắc gì em đã khổ, Thấy anh cười nhưng giọt lệ chảy trong tim. ...Nếu em buồn,anh sẽ chẳng được vui, Vì trong anh,em là người quan trọng nhất... c0m_Kut3 ![]() YM! coyeuanhko_traloidi 0945584744 |
| COM |
Posted: October 09, 2009 11:29 am
|
![]() Tư Lệnh ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Group: Admins Posts: 1 819 Member No.: 29 Joined: May 21, 2007 |
CHƯƠNG 2.
Thật dễ chịu khi ngồi ở quán cà phê này. Mặt trời thiêu đốt khuôn mặt và đôi vai trần một cách vồn vã. Tôi trễ nải quấy đá trong cốc nước quýt và lơ đãng cười nụ với anh chàng người quen cũ có tên là Vanechka. Với mọi người thì anh ta là Joe. Vì Joe là người Anh, và anh yêu tôi đơn phương. Vanechka yêu tôi từ mười năm trước, ngay từ cái nhìn đầu tiên và kể từ đó, tôi đã quen với tình yêu của anh chàng này, coi như điều phải có và luôn giữ để dành khi cần. Tức là vào những lúc tâm trạng buồn chán hay chẳng còn ai giúp tôi cả. Tình cảm này rất trong sáng, nhưng trong cuộc sống gia đình của tôi, đó vẫn là một bí mật mà tôi giấu Sergh. Và là bí mật duy nhất. Tất nhiên là nếu không tính đến một số khoản chi tiêu của tôi. Vanechka thường hay bay sang Matxcơva, và lần nào chúng tôi cũng gặp nhau chỉ ở một nhà hàng duy nhất. Vào thời nào đó, đây là một quán ăn rất mốt và kể từ đó đến nay, món ăn vẫn rất ngon và phục vụ vẫn không đến nỗi tệ. Chỉ có điều, mọi người không còn ra vào nữa. Và vừa vặn sao, đấy cũng chính là nơi lý tưởng cho các cuộc hẹn hò bí mật. Đám nhân viên phục vụ đều quen chúng tôi. Đôi khi tụi tôi cũng cãi nhau. Joe giận tôi và lặn mất tích. Đôi khi tới một vài năm. Để rồi sau đó lại gọi điện cho tôi chỉ để nói rằng tôi là người đặc biệt vô cùng, và anh đã rất nhớ tôi. Chúng tôi lại gặp nhau ở cái quán của mình, đám nhân viên phục vụ nhận ra chúng tôi và cho chúng tôi biết có món mới nào trong thực đơn. Sau khi chồng mất, tôi hay gặp Vanechka hơn. Tình yêu và sự quan tâm của anh bù đắp cho sự thiếu vắng đàn ông trong cuộc sống hiện tại của tôi. Vanechka ngồi đối diện và kể cho tôi nghe về căn hộ mới ở London . - Anh đã cho sơn tất cả tường thành màu nâu thẫm. Trông rất mốt. Nhìn qua cửa sổ kính ở phòng khách thấy cả thành phố trong lòng bàn tay luôn. Vanechka nói tiếng Nga với một chút phát âm lạ, rất giỏi tiếng Nga và rất thích dùng thành ngữ, tục ngữ. - Anh biết là thể nào cũng có lúc em sẽ đến London . Và em sẽ không muốn quay lại nữa. Anh biết chắc chắn là như thế. Còn tôi thì đang nghĩ có lẽ đến lúc phải đi phẫu thuật mắt, phải tiêm botos vào dưới mi mắt (loại độc dược đặc biệt làm cứng các cơ và cản không cho các nếp nhăn tạo hình). Mà những nếp nhăn đã bắt đầu xuất hiện quanh mắt tôi rồi. Tôi đọc ở đâu đó rằng, nếu dùng chất độc này để giết người, nó sẽ làm xơ cứng toàn bộ hệ thống hô hấp và người đó sẽ chết do nghẹt thở trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo. Dạo này tôi hay nghĩ vẩn vơ về cái chết. Nhung chẳng coi nó như một cái gì đặc biệt cả, mà là như mỹ phẩm, thời tiết hay cô con gái của mình. Vanechka chuyển sang chủ đề kinh doanh. Tôi gọi thêm một ly nước quả nữa. Ý nghĩ về những mũi tiêm độc dược kia vào dưới mắt găm chặt vào đầu tôi. Tôi lấy điện thoại, nói với Vanechka là sẽ quay trở lại ngay rồi tiến sâu vào trong nhà hàng. Cô nhân viên chăm sóc sắc đẹp tìm được cho tôi một ô trống vào hôm nay, từ 5 giờ đến 6 giờ chiều. Phải chuẩn bị gấp thôi. Cuộc chia tay có vẻ gượng gạo. Nhưng tôi cố gắng bù lại bằng một nụ cười rạng rỡ và đắm đuối nhất vì biết rõ rằng nhiều người trong số những ai yêu tôi đều mê đắm chính vì nụ cười đó. *** Mũi tiêm cũng nhanh và không đau. Nhưng tác dụng chỉ bắt đầu sau hai tuần. Tiếc thật. Giá mà được trẻ và đẹp ngay tức thì. Bù lại, tôi có thêm việc mới: chờ đợi. Bởi vì tôi chẳng còn việc gì khác cả. Khi có chồng, thậm chí nếu chẳng đụng tay đụng chân gì cả mà suốt ngày lăn lóc trước ti vi – thì bạn không chỉ đơn giản là bò lăn xem ti vi mà là đang đợi chiều đến, khi chồng bạn đi làm về. Và như vậy không phải là bạn giết thời gian mà đã sống một ngày trọn vẹn của cuộc sống gia đình. Tôi thì chẳng sờ đến ti vi. Tôi nghe nhạc. Nhiều khi tôi cứ nghĩ, nếu rẽ vào bất kỳ nhà nào vào buổi tối để xem cái gì đang bật – ti vi hay máy quay đĩa, bạn có thể biết chủ nhân ngôi nhà đó là một gia đình hay một quý cô độc thân. Tôi thầm phân lọai lũ bạn gái và nhận thấy rằng, điều này hòan toàn đúng. Tất nhiên là có ngoại lệ. Nhưng chắc khi đó là một quý cô mong ước một cuộc sống gia đình. Hoặc ngược lại, chẳng còn mong ước cái gì nữa cả. Tôi hiểu rằng mình đang chán đời. Vanechka lại gọi điện. Chúng tôi gặp lại nhau ở nhà hàng. Vanechka ngắm tôi say đắm và nuốt từng lời của tôi. Khi ta chẳng còn muốn nhìn mặt bất kỳ ai, người duy nhất mà ta chịu được đó là người đang yêu ta. Chúng tôi nói đủ chuyện linh tinh. Tôi kể chuyện mình vừa đuổi người giúp việc tiếp theo vì tội trộm cắp. Vanechka khuyên tôi nên khiếu nại với Trung tâm giới thiệu việc làm. Anh nói rằng: “dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về” Tôi giải thích rằng, ở đất nước này, đây là việc vô ích, Trung tâm sẽ cử người khác đến thay và bà cô này cũng sẽ lại ăn cắp như những vị giúp việc trước đó thôi. Anh kể cho tôi về thời tiết nóng khác thường hiện nay ở London . Như mọi khi, anh lại mời tôi sang đó chơi. Và cũng như mọi lần, tôi đồng ý. Vanechka bắt đầu chuyển sang kể chuyện cười của Nga. Đây là thủ tục bắt buộc trong mỗi lần gặp mặt mà tôi thì rất ghét. Anh chưa hiểu hết sự hài hước của người Nga và thường chọn những câu chuyện chẳng mấy hấp dẫn,, khi kể lại toàn nhấn sai đoạn gây cười. Tôi chưa cười lần nào. Với mỗi một câu chuyện cười mới, Vanechka hi vọng sẽ khiến cho tôi cười. Và cứ như thế đã vài năm. Tôi tự nghĩ – hay thật đấy, không hiểu làm tình với một người đàn ông đã ước ao điều này cả chục năm sẽ như thế nào nhỉ? Vanechka có một cuộc sống riêng rất sôi động. Ngay trong những lúc chúng tôi gặp nhau, điện thoại của anh réo liên tục và anh thì rất hiếm khi trả lời lúc có mặt tôi. Vanechka thật ra rất dễ thương với nụ cười quyến rũ. Anh rất hào phóng và luôn tìm ra những gì dễ chịu để nói với phụ nữ . Mười năm trước đây, suýt nữa thì tôi đã yêu Vanechka. Nhưng tôi đã gặp Sergh và quên hết tất cả mọi thứ trên thế gian này. Chúng tôi gọi món tráng miệng và hẹn gặp nhau vào ngày mai ở câu lạc bộ thuyền buồm. Đưa tôi ra xe, Vanechka không quên tặng hoa cho tôi. Tôi để bó hoa ở ghế sau và chỉ lôi ra vào ngày hôm sau khi đậu xe vào bãi xe của câu lạc bộ thuyền buồm. Tôi giấu nó vào thùng xe. Chúng tôi gặp một đám người Pháp – khách quen của Vanechka – trong một quán cà phê nhỏ ở gần bãi đỗ. Chúng tôi gọi champagne. Đôi khi thật dễ chịu để bắt đầu một trận champagne ngay từ sáng sớm. Và như vậy khỏi cần phải tỉnh táo qua ngày. Quan trọng là đừng đi quá xa khiến cho cả ngày chỉ còn gói trong bữa sáng kéo dài. Chúng tôi mượn thuyền, lướt ván và nướng thịt. Thật là một cảm giác đặc biệt – sánh vai cùngVanechka trước bàn dân thiên hạ. Mà chẳng sợ có ai đó bắt gặp chúng tôi. Trong nhóm bạn bè của mình, Vanechka thú vị vô cùng, thậm chí tôi đã nhìn anh bằng cặp mắt khác, không còn như vật sở hữu của riêng mình. Một ngày trôi qua rất tuyệt, chúng tôi chia tay và hài lòng về nhau. -------------------- Kiếp Giang Hồ không cần ai thương nhớ,
Đời Lãng Tử cần gì phải nhớ thương ai......... Nhìn em khóc chắc gì em đã khổ, Thấy anh cười nhưng giọt lệ chảy trong tim. ...Nếu em buồn,anh sẽ chẳng được vui, Vì trong anh,em là người quan trọng nhất... c0m_Kut3 ![]() YM! coyeuanhko_traloidi 0945584744 |
| COM |
Posted: October 09, 2009 11:30 am
|
![]() Tư Lệnh ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Group: Admins Posts: 1 819 Member No.: 29 Joined: May 21, 2007 |
CHƯƠNG 3.
Tôi lại bị gọi lên thẩm vấn. Tôi gọi cho tay hàng xóm ở nhà nghỉ ngoại ô – một luật sư - và nhờ anh ta đi cùng. Sau chuyến yết kiến tại đồn cảnh sát lần trước, tôi hiểu ra rằng đó hoàn toàn không phải là nơi ta cảm thấy an toàn. Lần này thì người ta không còn nghi tôi đã giết chồng nữa. Họ cho tôi xem ảnh tạo từ máy tính để nhận dạng. - Chị hãy xem kỹ đi, – các thanh tra viên yêu cầu đồng thời đưa cho tôi tấm ảnh vẽ một người trong số người quen của chồng tôi, – Chị có nhận ra người này không? - Không – tôi lắc đầu và không hiểu tại sao mình lại làm thế. - Chị xem kỹ lại đi. Có thể chị đã gặp anh ta ở đâu đó chăng? Ở một nhà hàng. Hắn đã cầm chiếc túi xách của tôi và nức nở khen đống phụ kiện của phụ nữ đôi khi thật tinh tế làm sao. Bởi vậy mà tôi nhớ hắn: không phải ngày nào ta cũng gặp được người đàn ông bị những chiếc túi xách phụ nữ hút hồn. Tôi chia tay với anh hàng xóm luật sư và cảm ơn anh ta đã đi cùng. Anh ta ôm nhẹ vai tôi. Hay thật, chắc đó là cử chỉ nghề nghiệp chăng? Tôi nhích từng tí một trên những đọan đường luôn trong tình trạng ùn tắc ở Matxcơva và nghĩ rằng, có lẽ phải thuê lái xe. Thể nào cũng phải tìm ra thằng Phetisist và giết chết nó. Để trả thù cho chồng. Đó mới là điều đúng. Tại sao tôi lại không trả lời cảnh sát là có biết hắn? Nhưng tôi chẳng muốn nghĩ về điều này nữa. Tôi quay chiếc gương hậu về phía mình. Ngắm nhìn những vết nhăn quanh mắt để chờ đợi tác dụng của botos đã trở thành thói quen của tôi. Hay là mua một khẩu súng lục? Không, có lẽ đơn giản hơn là thuê ai đó? Hay là mua nhỉ? Tiện thể giết luôn con bé tóc vàng ở nhà hàng đó nữa. Và cả lão cảnh sát đã hỏi: “tại sao chị lại hỏi thế?” Tôi rất muốn thành một người mạnh mẽ để không chỉ thậm chí làm điều này mà trong tình trạng sẵn sàng thực hiện nó. Tôi dừng xe ở gần nhà thờ. Một quy trình đã thành thói quen trong tháng cuối này – thắp một ngọn nến cho người quá cố, ngọn khác – cho người sống. Tôi đã nghĩ ra có thể gọi điện cho ai. Hai mươi năm trước đây, khi mọi chuyện ở Matxcơva mới bắt đầu, tất cả chúng tôi đều có nhiều người quen như thế. Nói đúng hơn, tất cả người quen của chúng tôi đều như thế. Rồi tất cả bọn họ trở thành doanh nhân, đại biểu quốc hội, thậm chí là nghệ sĩ. Chỉ mỗi Olegjek là vẫn như trước, không có gì mới. Vài năm tôi mới gọi cho anh ta một lần. Và không để lại số điện thoại của mình bao giờ. Đôi lúc giúp anh tiền. Lần cuối cùng tôi gọi cho anh ta là khi mụ giúp việc lấy cắp tất cả áo lông và áo bành tô cổ lông. Mụ tính rất đơn giản: thời tiết đang là mùa hè và chắc rằng đến mùa đông tôi mới sờ đến chúng. Đến đông thì mụ đã không còn làm cho tôi ít nhất nửa năm rồi. Tôi tiếc những chiếc áo lông quá. Còn Sergh thì cho rằng tôi đã gửi đi giặt khô và quên mất là gửi tiệm nào. Vì thế tôi phải cậy đến Olegjek. Thế nhưng, anh ta nghĩ ra một cái cớ xuôi tai nào đó và không nhận làm vụ này. Sergh mua cho tôi liền một lúc hai cái áo lông mới, và dần dần chuyện cũ cũng được quên đi. Olegjek gặp tôi ở nhà hàng, cười rạng rỡ. Tôi đồ rằng, chắc anh ta chỉ được bước vào những nhà hàng tầm cỡ này khi đi cùng tôi. Khi ở trong xe, tôi đã tháo hết đồ trang sức của mình. Loại người này khó mà tin tưởng tuyệt đối được. - Sao thế, ô sin lại cuỗm của bà vài hạt xoàn sao? – Olegjek ngồi ngửa trong ghế bành, còn tay bồi bàn thì đang châm lửa thuốc lá cho Olegjek Tôi lịch sự cười với cái cau mày nhã nhặn đợi đến khi gã bồi bàn để chúng tôi ngồi lại một mình. Tôi kể cho Olegjek tất cả những gì tôi biết về cái chết của Sergh và cái gã chó chết kia . Tôi không tin lắm vào sự thành công của dự định. Bởi đến cả hình của hắn tôi cũng chẳng có. Chỉ có mỗi cái tên cùng một vài nhóm người quen của hắn ta. Tôi ra giá mười nghìn đô la. Olegjek đòi năm mươi ngàn. Tôi cảm thấy rằng, mặc cả trong những trường hợp như thế là có lỗi với vong hồn của Sergh. Cũng giống như tôi chẳng bao giờ hỏi giá mỗi khi mua hoa đến đặt ở nghĩa trang cho Sergh. Olegjek đòi ứng trước một nửa. Tôi nhớ lại khu nhà xác. Và cả sự bất lực của mình lúc đó. Thật là kinh khủng với cảm giác không thể làm được gì hết nữa. Còn bây giờ thì tôi có thể làm được một điều gì đó cho Sergh. Tôi hứa sẽ mang tiền đến vào ngày mai. Mang đến tận nhà Olegjek. Và tôi đã làm như vậy. Tôi tới cầu thang nhà Olegjek và gọi hắn xuống. Tôi không khoái những khu nhà cũ kỹ. Có lẽ là ngày nghỉ. Người người đi lại, không để ý đến tôi. Có một đôi trai gái ngồi trên ghế xích đu dành cho trẻ con ở sân – cô gái dễ thương mặc quần bò màu xanh và chàng trai tóc phủ dài. Họ ôm nhau và tán đủ chuyện, chỉ dừng lại mỗi khi hôn nhau. Anh chàng đắm đuối nhìn cô gái. Còn cô gái đỏng đảnh cười và trêu chọc chàng trai. Mọi người nhìn đôi tình nhân và ghen tỵ với tuổi trẻ của họ. Còn họ thì sẽ nghĩ rằng nó sẽ là mãi mãi. Bỗng nhiên tôi ước mình trở thành cô gái kia và hôn bạn trai trên xích đu. Nhưng đó chỉ là điều ước. Nếu là cô gái trên chiếc xích đu kia, đời tôi sẽ không có Sergh và Masha. Và có lẽ cả cuộc sống của tôi cũng không có nữa. Cũng không còn cần đưa tiền cho Olegjek để giết chết Phetisist. Và nếu như không đến đây để đưa tiền cho Olegjek, tôi cũng sẽ không nhìn thấy cô gái kia để mà ước mình hóa thành cô ấy. Ánh mắt tôi và cô gái chạm nhau. Mắt cô bé tối sầm đi. Cô bé lại ước mong được mặc quần áo của tôi, ngồi trên xe tôi và đi đến nhà tôi. Và nhìn ra ngoài qua kính xe ô tô của tôi. Còn tôi thì chỉ muốn đưa họ đi đâu đó. Giả vờ làm tài xế và nghe những chuyện linh tinh nhăng cuội của họ. Olegjek đi ra. Tôi đưa tiền và nhấn ga. Qua gương hậu là hình ảnh cô gái. Cô ta đang cáu kỉnh nói gì đó với chàng trai. Cũng có thể anh chàng này đã ngó tôi chăng? Tôi cười với cái bóng của mình. Đáp lại tôi là nụ cười chế nhạo của botos. Buổi chiều, tôi lại gặp Vaneshka. Hôm nay là ngày cuối cùng anh còn ở Matxcơva. Ngày mai anh bay về nước. Như mọi khi, anh luôn đặc biệt dịu dàng vào ngày cuối cùng. Tôi cảm thấy mình là nữ hoàng đang ban phát ơn huệ. Tôi nở nụ cười tặng anh và thậm chí còn nũng nịu. Chúng tôi gặp nhau ở một trang trại Nga cổ ở Sharisuno. Vaneshka thích cưỡi ngựa. Còn tôi thì sợ ngựa. Nhưng tôi thì thích ngồi ngoài thiên nhiên, dưới ánh mặt trời với tách cà phê trong tay và ngắm nhìn những cử động duyên dáng của chúng. Vaneshka chọn con ngựa có tên là Ruồi. Anh gọi nó là Moskit. Con ngựa không phục và đá hậu lung tung. Vaneshka ngồi trên ngựa rất đẹp. Có những người làm gì cũng ổn cả. Cuối cùng thì Ruồi cũng hiểu ra rằng phản kháng lại tay đang cưỡi mình là vô ích và vì vậy ngoan ngoãn nghe theo ý của anh. Dưới chân tôi là một chú mèo vàng cuộn tròn. Không hiểu tại sao bất kỳ trại ngựa nào cũng đầy mèo, chó hay một loại động vật khác nào đó. Cạnh tôi là một cô gái trẻ – nhân viên của trại ngựa. Cô đang dùng bàn chải cứng chải bờm một chú ngựa trắng tuyệt đẹp. Tôi thầm nghĩ, giá mình là cô bé này thì thật là thích. Hàng ngày đi đến đây, mở cửa chuồng, chào các bạn ngựa như với những người bạn thân, chiêu đãi chúng món đường, cuối tháng nhận lương và đi về nhà bằng tàu điện ngầm. Trên đường đi, nhân dịp kỳ lĩnh lương, cô nàng sẽ mua một cái cà vạt hay áo sơ mi tặng bạn trai mình. Rồi làm món gà rán cho bữa tối. Xong nằm xem phim trên Kênh 1. Kênh 1, vì tôi có người quen là Giám đốc thương mại của kênh này và đối với anh ta, điều quan trọng là sao cho khán giả phải xem phim trên chính kênh truyền hình của hắn. Vaneshka quay lại sau khoảng hai mươi phút, mắt cháy sáng và phấn khích. Tự nhiên tôi muốn hôn anh. Nhưng anh ướt đẫm mồ hôi và đi vào buồng tắm. Tôi rẽ vào ngăn tắm của anh sau năm phút. Tin chắc rằng đó là điều anh chẳng bao giờ chờ đợi. Tất cả diễn ra không như tôi đã tự tưởng tượng. Chẳng có ai chết ngất vì hạnh phúc. Các phòng bên cạnh đầy đám đàn ông đang tắm. Tôi không hiểu có ai để ý khi tôi bước ra và vội vàng lau khô người? Tôi ngồi vào xe và đi về nhà. Ngày hôm sau, Vaneshka bay về nước. Tôi lại thấy nhẹ cả người. Tôi chẳng hình dung ra mình sẽ cư xử như thế nào nếu chúng tôi gặp lại nhau ngay. Hy vọng là qua thời gian khi anh ở London , chuyện ở phòng tắm hôm qua sẽ được quên đi và sau này tôi sẽ tỏ vẻ là chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Tôi ăn sáng trên giường. Đến ba giờ chiều thì chợt hiểu ra là Vaneshka không gọi điện. Kể từ lúc tiễn tôi ra xe ngày hôm qua, anh không gọi một lần nào. Tôi kiểm tra xem điện thoại có làm việc không. Và tự mình quay số của Vaneshka. Vanechka nhấc máy sau hồi chuông thứ sáu. Tôi dập máy. Không có chuyện gì xảy ra với anh âý cả – vẫn sống, khỏe mạnh, chỉ đơn giản là không gọi cho tôi. Tại sao tôi lại gọi điện thoại nhỉ? Chắc anh sẽ đoán ra là tôi gọi. Hy vọng là không đoán ra. Chắc có lẽ có một đống các cô các bà cũng gọi điện cho anh rồi dập máy như tôi. Có nghĩa là tôi đã biến thành một trong số đống các bà các cô đó. Tôi nghiến chặt môi để không bùng lên vì tức giận. Tôi chui đầu vào chăn để không bao giờ bò ra nữa. Điện thoại nhà đổ chuông. Tôi chạy bổ đến, vừa chạy vừa nghĩ ra cách nói chuyện với Vaneshka sao cho hợp lý nhất. Giọng hơi buồn ngủ, hơi uể oải và sẽ bảo anh gọi lại vào buổi tối. Hay là ngày mai. Hoặc là tôi sẽ gọi lại khi nào rảnh. Mẹ gọi điện. Cụ hỏi thăm tình hình của tôi có ổn không. Tất nhiên là tôi quá ổn rồi, chỉ rất nhớ mẹ và Masha. Hai bà cháu cũng nhớ tôi, và sắp quay về. Cũng đã đến lúc tôi phải lo quần áo mới cho Masha rồi, con bé cao hẳn ra sau mùa hè này. Tôi đặt ống nghe xuống. Rồi ngắm mình trong gương. Botos bắt đầu có tác dụng rồi. Các nếp nhăn mất tiêu. Cơ mặt căng ra. Khuôn mặt búp bê của cô bé có cặp mắt xanh biếc. Còn khi cười – không khác gì Phantomac trong phim ma dọa trẻ con – môi cố kéo ra, cặp mắt như kính không động đậy. Ngay lập tức tôi quên hẳn về Vaneshka và tức tốc gọi cho cô thợ chăm sóc sắc đẹp. Cô ta thông báo với tôi rằng, đó chính là điều mà tôi muốn và điều kỳ diệu do Botos đem lại sẽ kéo dài từ ba đến sáu tháng. Rút cục, tôi đành phải tự kết luận là với tình trạng hiện giờ, giải pháp tốt nhất là tôi sẽ không cười trong vòng nửa năm. Tôi khóc òa lên, lấy tay quệt nước mắt trên má. Cặp mắt trong gương vẫn chẳng động đậy. Khuôn mặt của tôi giờ giống như mặt người chết dưới vòi hoa sen. Không thay đổi dù nước lạnh hay nóng. Mùa hè đã kết thúc. *** Một số người đòi hỏi cao ở cuộc sống. Số khác coi cuộc sống của mình như kỳ tích. Số nữa thì coi như chén rượu phải uống cạn. Còn tôi coi cuộc đời này như một người bạn cùng chơi một trò chơi thú vị Cả thế giới này là một trò chơi. Nước đi đầu tiên luôn theo sau trò chơi. Tôi đi nước tiếp theo và hồi hộp chờ bước đối thủ sẽ đi. Trong trò chơi này không tồn tại luật lệ nào. Kinh khủng ra phết, nhưng dần dần tôi cũng quen. Không có người thắng. Lúc đầu tôi cố gắng tính điểm nhưng rồi bỏ ngay ý định đó. Tôi cũng chưa khi nào bỏ lượt đi. Khi nào muốn đầu hàng, tôi chọn cách nghỉ giải lao giữa các trận. Cuộc sống luôn có trong tay con phăng teo. Con bài này xuất hiện vào những chỗ bất ngờ khiến cho cuộc chơi thêm căng thẳng. Không thể đoán ra lúc nào nó xuất hiện và xuất hiện như thế nào. Quan trọng là sống cứ như thể không có con phăng teo này trong cuộc chơi. Tôi đã chơi và đặt cược bằng hạnh phúc. -------------------- Kiếp Giang Hồ không cần ai thương nhớ,
Đời Lãng Tử cần gì phải nhớ thương ai......... Nhìn em khóc chắc gì em đã khổ, Thấy anh cười nhưng giọt lệ chảy trong tim. ...Nếu em buồn,anh sẽ chẳng được vui, Vì trong anh,em là người quan trọng nhất... c0m_Kut3 ![]() YM! coyeuanhko_traloidi 0945584744 |
| COM |
Posted: October 09, 2009 11:33 am
|
![]() Tư Lệnh ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Group: Admins Posts: 1 819 Member No.: 29 Joined: May 21, 2007 |
CHƯƠNG 4.
Có lẽ tôi đã rất ngạc nhiên khi cô bé tóc vàng bước ra từ nhà hàng hôm nọ gọi điện cho tôi. Tôi ngạc nhiên thật. Cô ta cũng tự giới thiệu đúng như thế: — Đây là người chị đã gặp ở nhà hàng. Người đi cùng anh Sergh. Chị có nhớ không ạ? Lúc đó tôi đang ngâm mình với ba giọt tinh dầu nhài. Để giảm nhịp tim đập nhanh, có lẽ tôi nên thở sâu một lần, nhưng tôi lại lặng người đi một giây, rồi hỏi lại với giọng vô cảm: - Lúc nào nhỉ? - Sao lại thế – cô gái lúng túng- khoảng một tuần trước khi Sergh, Sergh… ra đi. Ở “Pinokio” trên Đại lộ Kutuzov. - A, thậm chí tôi reo lên trong ống nghe. Có lẽ tôi cảm giác rằng, ban đầu tôi đã hoảng vì đây là cô gái bước ra từ nhà hàng Hồng Kông trên phố Tverski. Chẳng hạn thế. - Em cần gặp chị – hình như cô ta sắp khóc toáng lên trong điện thoại. - Để làm gì nhỉ? – tôi hỏi rất nghiêm chỉnh. Giây phút đó, tôi có cảm giác mình căm ghét tất cả đàn bà trên trái đất này mà đại diện là cô bé đang nói chuyện. Nếu đã có một cô nàng như vậy, chắc lẽ còn có nhiều con khác cũng như vậy. - Em không thể nói qua điện thoại được. Tốt nhất là nên bỏ ống nghe xuống. Nhưng, có lẽ sẽ chẳng có người phụ nữ nào trên trái đất này lại từ chối gặp mặt tình nhân của chồng mình cả. Tôi co tròn lại trên giường. Cả gối lẫn quần áo của Sergh đều còn vương mùi anh. Khi Sergh còn sống, tôi đã chẳng để ý đến điều này. Còn bây giờ tôi cảm thấy mùi của anh đặc biệt rõ. Cô gái tên là Xvetlana. Chúng tôi hẹn gặp nhau sau một tiếng. Tại “Pinokio” trên đại lộ Kutuzov. Cô ta lái chiếc Volswagen cũ. Nếu mà họ cặp với nhau sớm hơn, có lẽ cô ta đã có một con Merxedec như của tôi. Hay là có thể kém hơn chút đỉnh. Tôi đeo kính đen, dù trong phòng hơi tối. Chẳng muốn cho người tình của Sergh chiêm ngưỡng hết khuôn mặt tôi với tác dụng của botos. Chỉ trừ khi dọa cô này. Khi đó chỉ cần cởi kính và làm một gương mặt đáng sợ. Đúng hơn là chỉ cần cởi kính. Cô ta ăn vận không đến nỗi tồi. Ăn vận theo kiểu mà chồng tôi thích. Nghĩa là, theo cách mà tôi đã yêu anh: quần áo đầu tóc hợp mốt, nhưng không khiêu khích. Cô ta ngồi xuống và lập tức rút thuốc lá ra. Tôi ngồi yên và thậm chí cũng không thử bắt đầu câu chuyện. Cô gái rõ ràng là hơi hoảng, và vì vậy tôi vẫn còn bình tĩnh và thậm chí cảm thấy mình hơn hẳn cô ta. Tuy chưa hiểu là hơn ở điểm gì. Gã bồi bàn bước lại gần. Tôi gọi nước quýt đá. Cô gái – nước khoáng. Tôi từ chối xem thực đơn, chỉ gọi một món salad. Cô gái nói rằng cô không đói. - Người ta không cho em đến dự đám tang – cô bé thì thào mà không nhìn tôi. Lạy chúa, tôi nghĩ. Chỉ riêng với ý nghĩ cô ta có thể có mặt ở đó, ngoài nghĩa trang, bên cạnh tôi khi chôn cất Sergh, tôi đã cảm thấy sôi lên vì căm ghét con khốn kiếp này. Nhưng tôi vẫn giữ nụ cười thông cảm trên mặt. - Ai thế? – Tôi không ngạc nhiên nếu thậm chí trong giọng nói có thêm chút bực mình. - Bạn bè của Sergh. Veronica và Igor. Tất nhiên là chị biết họ, đúng không. Tất nhiên rồi. Cô bạn gái Veronica của tôi. May mà tôi đeo kính đen. Không hiểu là còn ai nữa nhỉ? - Có đấy. Nhưng không thân lắm – tôi thậm chí tỏ vẻ luyến tiếc – cô chơi với họ à? Không hiểu tại sao, khi nói chuyện với Xvetlana, tôi lại có cái giọng kẻ cả, bề trên. - Vâng ạ. – Cô gái cụp mắt xuống và thì thào. – Em đang có bầu. Tôi đứng lên và đi ra ngoài. Không quan trọng là đi đâu, nhưng chân tôi lại bước ra ngoài cửa. Ở ngoài phố tôi dừng lại và dựa lưng vào tường. Thật quá đáng. Nếu sức chịu đựng của tôi giống như quả bóng thì có lẽ bây giờ nó đã nổ tung rồi. Chưa bao giờ tôi mong ước Sergh còn sống đến thế. Tôi có thể vung tay tát anh bôm bốp, vứt hết quần áo đồ đạc ra ngoài đường và đuổi thẳng cổ. Không, thật may là anh đã chết. Có nghĩa là không bao giờ anh còn đến gặp tôi và cũng sẽ không bao giờ thốt ra câu “Xin lỗi em, anh có người khác rồi. Bọn anh sẽ có con với nhau” Anh đáng chết chỉ vì lý do để tôi không bao giờ phải nghe câu đó. Số 17 trên gót chân. Người mà chẳng bao giờ còn ai có thể giúp gì được nữa. Ý nghĩa từ “chẳng bao giờ” chỉ có thể hiểu được khi ở trong nhà xác. Tất cả các trường hợp khác – dùng từ đó thật không chính xác. Tôi quay vào nhà hàng. - Sao đây? Cô sẽ sinh? – tôi bỏ kính và nhìn xoáy vào cô gái. Cô ta gật đầu. Và tôi hiểu ra là mình đang ghen tỵ với cô ấy. Tôi cũng muốn là mình sẽ còn lại một phần của Sergh trong cơ thể, dưới trái tim đang đập. Cũng tóc xoăn và mắt xanh biếc. Tôi ra hiệu cho bồi bàn đến thanh toán. - Em không có tiền. – Xvetlana nói. - Tôi sẽ trả – thật xấu hổ nhưng tôi nói câu này với giọng ngạo nghễ. - Em chẳng có tí tiền nào. Tôi ngơ ngác. - Thế thì cô sẽ sinh nở ra sao? - Em mong là chị sẽ giúp em. - Tôi? Trời ơi, hóa ra đây là cảm giác của đám đàn ông khi ả đàn bà nói với họ rằng mình có mang. Họ cảm thấy như bị sập bẫy. Thậm chí tôi còn nghe rõ tiếng bẫy sập. Không còn đường ra. Hay là có nhỉ? - Bầu bao lâu rồi? - Mười tuần ạ. - Cô còn hai tuần để đi phá thai. Tôi sẽ tìm cho bệnh viện tốt, bác sĩ của tôi xịn nhất Matxcơva. - Em không làm thế được – cô bé nhìn tôi như nô lệ nhìn chủ nhân – đây là lần đầu tiên em mang thai và bác sĩ nói rằng không được bỏ. - Cứ để bác sĩ của tôi khám cho cô đã. – Tôi không đầu hàng. Cô ta gật đầu. - Vâng ạ. Nhưng dù sao đi nữa thì em vẫn cứ sinh. Em rất muốn có con trai của Sergh. Mẹ em cũng đã biết rồi. Cụ đồng ý chị ạ. Tôi lấy số điện thoại của cô gái. - Chị giúp em chứ? – Xvetlana hỏi tôi lúc chia tay. Tôi chẳng buồn trả lời nữa. -------------------- Kiếp Giang Hồ không cần ai thương nhớ,
Đời Lãng Tử cần gì phải nhớ thương ai......... Nhìn em khóc chắc gì em đã khổ, Thấy anh cười nhưng giọt lệ chảy trong tim. ...Nếu em buồn,anh sẽ chẳng được vui, Vì trong anh,em là người quan trọng nhất... c0m_Kut3 ![]() YM! coyeuanhko_traloidi 0945584744 |
| COM |
Posted: October 09, 2009 11:37 am
|
![]() Tư Lệnh ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Group: Admins Posts: 1 819 Member No.: 29 Joined: May 21, 2007 |
CHƯƠNG 5.
Tôi tỉnh giấc lúc sáu giờ sáng. Và đi loanh quanh trong nhà. Nhìn vào ngăn quần áo. Đồ đạc của Sergh hầu như không có: hai, ba cái áo comlê mà anh chẳng dùng, giày mùa đông trong hộp. Sẽ phải đề nghị người ta dọn hết đi. Đến gần mười giờ tôi lại ngủ thiếp đi. Và tỉnh lại khi điện thoại đổ chuông. Cô bạn gái Veronica từ Tây Ban Nha đã quay về. - Bồ ơi, đến chỗ tớ chơi nhé. Tớ vẫn tự rủa mình vì đã để cậu lại đây một mình. Mọi chuyện kinh khủng quá. Khi cậu gọi điện, tớ đã khóc cả ngày ròng. Cậu đến ngay nhé. Veronica là láng giềng và là công dân điển hình ở làng chúng tôi. Cô thợ mát-xa của tôi thường nói về những người loại này – tội nghiệp họ, chẳng lúc nào được thư giãn. Ngay cả trong khi ái ân, các bà cũng phải đặt tay bắt mạch. Nghe mạch của chồng. Vì nếu anh chông chưa đi cặp bồ với một cô gái trẻ thì chắc là sắp đi mất. Và nỗi sợ hãi trước cô bồ tưởng tượng khiến họ phải cố kiếm đến hai bằng đại học lận lưng khi chạm ngưỡng bốn mươi, và học năm ngoại ngữ, rồi đợi suốt hai giờ xếp hàng cùng với dân Pháp để vào Bảo tàng D’Orse khi có triển lãm các họa sĩ ấn tượng Mỹ. Nhờ có họ mà các bà giúp việc và đám người làm vườn công nhận sự khác biệt giai cấp của mình. Chủ yếu vì trí thức hơn hẳn như đã kể trên. Tôi lái xe lại gần ngôi nhà màu trắng của họ, mang theo bánh gatô “Napoleon” Ở ngoài bậu cửa dưới mái hiên, cô con gái mười sáu tuổi của họ đang hút thuốc ngon lành. - Sao thế, bố mẹ không có nhà à? – tôi đoán. - Không có ạ. – Cô bé nhìn vào mắt tôi, tìm kiếm một sự đồng tình, chắc có tìm thấy và nhìn thêm lần nữa – Bố cháu ở Matxcơva, còn mẹ về ngay giờ thôi. Hình như nhà hết kem bôi hay bánh mỳ gì đó cô ạ. - Cháu sao rồi? - Ổn thôi ạ. - Lớp mấy rồi ấy nhỉ? Mười đúng không? - Lớp mười một rồi cô ơi. - Lớn thật rồi. - Vâng, ngày xưa cháu nhìn hội lớp mười một và nghĩ – trời, sao bọn họ lớn thế nhỉ. Lạ thật. - Lạ gì? Vì cháu đã học lớp mười một nhưng vẫn chưa cảm thấy mình là người lớn? - Thế đấy chứ. - Mọi thứ vẫn tiếp tục như thế – tôi nghe giọng điệu mình hệt như mẹ tôi – cháu sẽ luôn cảm thấy mình là một con nhóc. Chỉ đến lúc nào đó, khi cháu ba chục hay năm chục, cháu chợt ngộ ra rằng – hóa ra mình thành người lớn từ lâu rồi. Cô bé nhìn tôi thông cảm. Chúng tôi im lặng. Cánh cửa tự động mở rộng và xe Veronica lượn vào. Một số con Mercedec trông giống y như cá mập. Veronica ôm choàng lấy tôi, mắt ngấn lệ. Điều này luôn luôn dễ chịu. Tôi cũng òa lên. Cô con gái của Veronica cũng nức nở. Chúng tôi uống trà và ăn bánh kem. Veronica kể về Marbel. Biển thì lạnh ngắt, dân Ả Rập đông kịt, giá cả đắt đỏ. Sang năm cô nàng lại đi sang đó. Rồi hỏi tôi có muốn đi cùng không? Muốn chứ. Tốt quá. Igor sẽ rất vui. Anh ấy quý cậu và Sergh lắm. Tội nghiệp Sergh. - Ừ, thế còn với con bồ của Sergh? Veronica bặt giọng, nhìn tôi hốt hoảng. Chỉ trong một giây. - Cậu biết nó à? - Không nhiều như cậu. - Bạn yêu quí ơi, bà phải hiểu tôi. Tớ hoàn toàn không ủng hộ tý nào. - Tất nhiên rồi. - Lũ đàn ông mà. Tớ không thể để chỉ mình Igor gặp họ. Thể nào con này cũng sẽ lại dắt thêm bạn gái đến. - Đúng rồi. - Đừng giận. Cậu hơn nó nhiều. Thật mà. Tất cả đều nói thế. Chúng tôi lăn lóc trên sa lông ở phòng khách. Điều hòa nhiệt độ chạy và không còn thấy nóng. - Sergh dính vào nó lâu chưa? - Khoảng nửa năm. Cậu thật sự không để ý thấy điều gì sao? - Không. Tôi có thấy. Anh chu đáo hẳn lên. Thường xuyên tặng hoa và quà. - Sergh có yêu nó không? - Sao có chuyện ấy được. Anh ấy chỉ yêu mỗi cậu thôi. - Anh ấy tha nó đi khắp nơi và giới thiệu với tất cả mọi người à? - Tất nhiên là không phải tất cả. Giời ạ, bồ ơi, tớ hoàn toàn không muốn cậu biết về chuyện đó tẹo nào. Tôi cũng chẳng muốn. Chân tôi tự đưa tôi đến cái nhà hàng ấy. Hôm đó thậm chí tôi chẳng thấy đói tý nào. - Thế họ làm quen ở đâu thế? - Tại buổi khai trương cửa hàng mới của bọn này. Nhớ là hôm đó cậu không đến không? Chẳng có lý do gì đặc biệt đề không tới vào hôm đó. Chỉ đơn giản là tôi ở nhà nghỉ ngoại ô. Tự nhiên thấy lười thay quần áo và đi vào Matxcơva. Xe thì đỗ đó, phủ đầy tuyết. Sergh chỉ định ghé qua độ nửa tiếng và tôi đợi anh về cùng ăn tối. - Tớ thấy đeo theo chồng mọi lúc mọi nơi thật là ếch. - Phải làm thế nếu cậu muốn bảo vệ gia đình mình. Tôi cảm thấy đúng là mình có lỗi thật. - Thật chẳng ra sao khi tiếp xúc với con bồ của chồng tớ. - Bà thôi đi cho. Thế bà làm gì nếu ở địa vị tôi? - Tớ sẽ gọi điện và kể cho cậu. - Tớ không chắc là cậu có muốn biết không. - Thế nếu là cậu? - Chịu. Chắc là có. Hay là tốt nhất mình thỏa thuận từ bây giờ nhé? Nếu cậu nhìn thấy lão Igor nhà tớ đi với con nở nào, cậu báo tớ ngay nhé? Được không? Chúng tôi thỏa thuận với nhau. Nhưng thật ra, đó là một thỏa thuận đơn phương. Veronica luôn có tài thu xếp ổn thỏa mọi chuyện. Igor về. Anh ta chào tôi từ ngoài phòng. Rồi tiến lại, ôm chặt tôi trong vài phút. Tôi lại cảm thấy thương thân kinh khủng. Thiếu chút nữa lại rống lên. Chắc là tại thần kinh. . Giá mà tôi được ở lại với họ. Cùng xem ti vi. Bàn kế hoạch ngày nghỉ tới. Thành một phần buổi tối gia đình đơn điệu của họ. Và có lẽ là trò giải trí duy nhất của họ ngày hôm nay. Tôi về nhà. Trời đầy sao, đẹp đến nỗi trông thật giả tạo. Ngược lại, nếu ta nhìn thấy cái gì đó thật là tởm lợm, chẳng bao giờ ta lại nghi ngờ nó là giả tạo. Tôi ngủ thiếp đi trên hiên. Lần đầu tiên kể từ khi có chuyện, tôi nằm mơ thấy Sergh. Trông anh cứ ngường ngượng, khỏe mạnh và tôi như cảm thấy anh bên cạnh thật. Tôi tỉnh dậy lúc rạng sáng. Chẳng muốn ngủ lại cũng chẳng thèm dậy. Chim ca líu lô bên cạnh cái ghế tôi nằm. Nếu nhắm mắt lại, hẳn sẽ tưởng là mình đang ở rừng, nằm trên bãi cỏ. Mà việc gì phải nhắm mắt để tưởng tượng ra cái gì chứ? Đúng là tôi đang ở trong rừng thật, xung quanh là các rặng thông và ngôi nhà chìm trong màu xanh mướt của cỏ cây. Tôi gọi Galia để xoa dầu dừa. May mà có Galia, để lúc nào cũng có việc gì mà làm. Sau khi xoa dầu, tôi tắm qua và đắp mặt nạ mặt thảo dược màu xanh nâu. Mặt nạ này gọi là Hiệu ứng tức thời. Và cái gọi là hiệu ứng tức thời đó phải mất 20 phút nằm im không nói gì. Tôi nhắm mắt lại, còn Galia lại bắt đầu lẩm nhẩm một mình “Tại sao ở Matxcơva lại không có nước sữa?” Tôi gặp Olegjek ở “Palace Hotel”. Olegjek uống cà phê, hút thuốc và buôn dưa lê. Olegjek nói, chẳng cần nhiều tiền, chỉ độ triệu đô là đủ. - Đủ cho cái gì cơ? – Tôi hỏi với giọng bề trên. - đủ sống. - Nhà ở Rublovka này, con Mec-220 này hoặc là Mazerati, đồng hồ JVC – chắc ông sẽ mua để rồi sau đó bán sạch đi sao. - Sao bán? - Thì hết tiền, trong khi ông quen sống sang rồi. - Thế thì tôi chẳng cần nhà ở Rublovka. - Bây giờ thì chưa, nhưng đến lúc ông có một triệu đô sẽ khác. - Thế à, thế thì cần hai triệu vậy. Tôi nhún vai. - Không thì mười triệu – Olegjek phán. Đối với thằng cha có hàm răng giả bằng sắt, con số mười triệu đô la Mỹ cũng trừu tượng hệt như mười cân xương đối với lũ chó hoang. Olegjek chợt nhớ ra gã bạn cùng học phổ thông. - Tôi nhìn thấy ảnh tay này trên báo bà ạ. Hóa ra đã là thành viên hội đồng quản trị một tập đoàn nikel. Bọn này chiếm nhà máy ở Ural, đuổi tất cả đội quản lý đi và nhét người mình vào. Olegjek nói về người bạn với vẻ kính trọng. Người ta thường có giọng điệu như thế khi nói về người thân của mình khi họ đạt được thành công nào đó. Như thể trong chiến thắng của anh bạn có công lớn của Olegjek. Hồi nhỏ Olegjek nện tay này suốt. Chỉ vì chúa ghét hội đeo kính. Nhưng kể từ khi thay con mắt trái bằng mắt giả làm từ thủy tinh, hắn ta đâm ra dễ tính hơn với những khiếm khuyết bên ngoài của người khác. - Trông mặt bà buồn thế. – Olegjek nói. Tôi cười phá lên. - Mà cười trông lạ lạ, như hoa giả vậy. Tôi kể cho Olegjek nghe về hiệu ứng botos. Chuyện không phải anh đàn ông nào mình cũng kể được. Olegjek chắc là hiểu điều đó, nhưng cũng chẳng giận. Ừ, đấy là ưu thế của hai mươi năm quen biết nhau.- Tôi tìm thấy thằng Phetisist của bà rồi, — hắn nói trong lúc ngả lăn trên ghế. Tôi gật đầu. Khí lạnh bốc lên từ đâu. Hóa ra kẻ giết chồng tôi đang ở đâu đó gần đây. Thật đáng sợ. Tôi phải kiềm chế mình. Từ ngữ chết lặng trên môi. Olegjek ngó nghiêng xung quanh. Dường như hành động của tôi chẳng gây chút ấn tượng nào cho hắn. - Cho teo cách nào ? – Olegjek nhìn thẳng vào mắt tôi. Trong hoàn cảnh này, Olegjek cảm thấy mình hơn hẳn và vì thế sướng lắm. - Theo ông thì sao? Olegjek đăm chiêu suy nghĩ. - Bọc bê tông ổn không — Tôi liếc nhìn gã bồi bàn. Cậu ta cũng đang ngó chúng tôi. Tôi gọi thêm ly nước quýt. - Hay chôn sống nó ở nghĩa địa. Đến cổ. Vài ba ngày. Bà đến đó ngắm tý. Mắt Olegjek chẳng sáng bừng lên vì kích động như thường gặp ở những kẻ thần kinh. Hắn nói với giọng bình thản, mang tính công việc, hệt như Galia nói về các món sa lat vậy. - Mà có cách này hay hơn: dùng botos của bà — rồi chọc vào tim. Tôi cũng cảm thấy không đến nỗi tệ. -Còn không chỉ cần tạch cái. Sau đó tôi đưa bà ảnh. Ảnh thằng Phetisist chết nhăn có thể cho vào album ảnh gia đình. Còn ối chỗ trống. Thậm chí có thể cầm theo người nữa. - Không thì treo cổ, nhấn chìm sông hồ hay là cho chết ngạt. Olegjek khum ngón tay lại. Tự nhiên tôi cảm thấy thỏai mái hơn với một lô xích xông các phương án như thế. Cứ như thể là trong hàng chục tội ác, tôi chỉ chọn có một và làm cho nó giảm bớt ý nghĩa trong mắt tôi. - Hay là vứt từ trên mái nhà xuống, hay cho chết nổ ga… Olegjek rõ ràng là đang sáng tác. Tôi cũng muốn nghĩ ra một cách nào đó, nhưng chẳng tìm được. - Thế thì bà chọn đi. Chọn thời gian nữa. Tôi đăm chiêu. Rồi thử nhìn tình huống từ bên ngoài. Tôi luôn làm thế, mỗi khi không hài lòng với thực tại. Ác quỷ giết hoàng tử tốt bụng, đẹp trai. Công chúa đau khổ. Treo giải thưởng lấy đầu kẻ có tội. Tội phạm bị bắt. Chỉ còn chọn cách tử hình. — Chém nó đi, — tôi nói, và Olegjek bị sặc khói thuốc. — Ý bà là tùng xẻo ấy à? Cơn buồn nôn trong tôi cuộn lên. — Không. — tôi thở ra. — Chỉ đơn giản là giết đi thôi. — Như thế nào? — Chỉ cần nó biết tại sao nó bị xử. Olegjek gật đầu. — Ok. Sẽ nói cho hắn biết. — Thế thằng này có con không? — tôi hỏi. Mắt Olegjek ánh lên dấu hỏi. Hắn cho rằng chắc tôi cần cảnh cáo cả lũ con của Phetisist. Tôi lắc đầu. — Thôi, không quan trọng. — Lúc nào đây? — Tùy ông. Tôi không cần biết thời gian chính xác. — Nhất trí. — Thế làm sao tôi biết là thằng này ngoẻo? — Tôi đã đề nghị đưa ảnh cho bà mà. — Không. Tôi muốn biết tin qua báo. Ông hãy nghĩ cách nào để có tin về hắn ở mục hình sự. — Được thôi. Tôi gọi thanh toán. Chúng tôi chia tay. Tôi không tin được rằng chính mình đã làm chuyện này. -------------------- Kiếp Giang Hồ không cần ai thương nhớ,
Đời Lãng Tử cần gì phải nhớ thương ai......... Nhìn em khóc chắc gì em đã khổ, Thấy anh cười nhưng giọt lệ chảy trong tim. ...Nếu em buồn,anh sẽ chẳng được vui, Vì trong anh,em là người quan trọng nhất... c0m_Kut3 ![]() YM! coyeuanhko_traloidi 0945584744 |
| COM |
Posted: October 09, 2009 11:39 am
|
![]() Tư Lệnh ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Group: Admins Posts: 1 819 Member No.: 29 Joined: May 21, 2007 |
CHƯƠNG 6.
Hôm nay là ngày xông hơi. Thứ tư. Ngày phù hợp nhất. Đầu tuần thì phải làm những công việc tồn đọng lại sau ngày nghỉ. Cuối tuần lại muốn lê la nhà hàng hay vào các vũ trường. Thứ tư thì có thể tụ tập lũ bạn gái và bật lò tắm hơi. Phòng tắm hơi của tôi theo kiểu Thổ Nhĩ Kỳ. Veronica đến. Anh chồng Igor bị cảm, ngồi nhà dưới sự quản lý của đám vệ sĩ và ả giúp việc, và vì vậy mà Veroica có thể thư giãn, không phải lo lắng xem chồng đang ngồi với ai, ở đâu. Lena đến. Chồng cô nàng bỏ theo con bé thư ký hai năm trước. Lena đeo hoa tai giả kim cương, nhưng ở làng tụi tôi chẳng ai có thể nghĩ là kim cương cũng có loại giả. Cũng giống như ở những nơi như cửa hàng lương thực trên Mnevski, chẳng ai biết là viên đá tròn tròn trên tay tôi còn đắt hơn cả cái cửa hàng của họ. Katia đến. Tay bạn trai Musia của cô nàng – một gay ăn chơi nổi tiếng ở Matxcơva đang kiên nhẫn chờ đợi khi nào Katia ngừng tìm cho mình một tấm chồng và đến cận mốc tuổi khó đẻ sẽ đồng ý sinh cho anh ta một đứa con. Vì chẳng có ai trong số người tình cơ bắp của tay này có thể đẻ được. Chúng tôi thắp nến, cuộn tròn người trong các tấm ga trải giường và Galia rót chè cho chúng tôi – loại chè từ hoa và cỏ chỉ giành để pha vào thứ tư. Chẳng ai nói gì về Sergh. Katia kể về một bà thầy bói chuyên đoán giấc mơ. Bà ta suốt ngày tụng niệm để kết quả trong giấc mơ đêm sẽ nhận được câu trả lời cho những vấn đề mình quan tâm. Các vấn đề mà mọi người hỏi bà thầy bói thường là giống nhau. Sau khi Katia đến, lão bà nằm mơ thấy Katia đứng bên bờ đại dương và cho một con cá biển bé xinh ăn vụn bánh mỳ trên lòng bàn tay. Có nghĩa là bầu bì. Katia hài lòng về quẻ bói này. Có mỗi điều bất tiện duy nhất đó là khi đến gặp bà thầy bói này, hẳn bạn sẽ gặp ai đó quen. Vì cả Matxcơva đến đó. Hay thật, không hiểu bà bà sẽ mơ gì về tôi nhỉ? Ai đó đã từng nói với tôi, rằng người ta chỉ đến thầy bói khi chẳng còn gì để mất. Tôi chưa đi xem bói bao giờ. Veronica chui ra từ phòng hơi và xuýt xoa nhảy ùm vào bể lạnh. Galia đưa cho cô nàng cái khăn bông to tướng. Veronica cuốn tròn và nằm xoài trên ghế băng mềm. Galia đắp mặt nạ màu xanh sáng để làm sạch da trên mặt cho Veronica. Có những người phụ nữ, thậm chí với các loại mặt nạ dưỡng da, trông vẫn thật tuyệt vời. Lena, người được một anh chàng dễ thương đi BMW theo đuổi từ lâu, đang nhức đầu về khả năng kinh tế của gã này. — Không hiểu bà thầy sẽ mơ gì nếu tớ hỏi hắn có bao nhiêu tiền? — Nếu là mười triệu đô, sẽ thấy hai con cá mập. — Katia nằm lên mát xa. — Nếu năm chục triệu – ba con. — Còn nếu năm trăm triệu – sẽ là bàn chơi bạc ở casino. – Veronica đùa , mặc dù nói chuyện khi đắp mặt nạ là khôngnên. — Các mợbàcứ thử hình dung ra lão bà nằm mơ thấy bàn chơi bạc mà chẳng biết đó là cái của nợ gì vì chưa bao giờ bước chân vào casino? Galia không tham gia vào các cuộc buôn dưa lê của chúng tôi. Tôi cấm tiệt. Sau khi qua vòng hai vào buồng xông hơi, đến lượt tôi làm mát-xa Veronica uống trà, còn Katia và Lenka thì đang bì bõm trong bồn nước lạnh. Tụi tôi biết nhau đã lâu rồi. Mười lăm năm. Cũng đã dăm bảy lần cãi nhau và chia tay. Có thời nào đó tôi và Lenka về một phe chống lại Katia, còn Veronica chẳng chơi với đứa nào. Hay là tụi tôi không chơi với cô ấy? Có lần Katia làm tôi cãi nhau với Lenka, rồi với Veronica và cũng phản cả tôi. Nhưng đợt đó cô nàng bị khủng hoảng nặng và qua một năm thì tôi tha thứ. Bây giờ tụi tôi lại chơi với nhau và rất quý thời gian này, chắc vì đều đoán là nó kéo dài không lâu. Chẳng thế nói là chúng tôi yêu quí nhau. Nhưng tụi tôi biết rõ về nhau hơn tất cả các bậc phụ huynh và các ông chồng chúng tôi cộng lại. Chúng tôi biết là ai sẽ đi nước cờ nào; đã từ lâu chấp nhận các nhược điểm của nhau và chúng tôi cũng chẳng cần đi gậy cà kheo hay tỏ vẻ tốt hơn bản chất của mình; chúng tôi có thể cho phép mình là mình, không cần quan tâm đến ấn tượng gây ra cho người khác. Cả lũ cảm thấy thỏai mái khi ở bên nhau, hệt như khi bạn ở trong căn phòng trẻ con vậy. Sau đó, Katia kể về kiểu thẩm mỹ dùng tia laser cho da. Đắt, nhưng chẳng có tác dụng gì. Cô nàng làm bốn bận mất 730 đô và ngừng lại. Tôi kể về cô bé Xvetlana ễnh bụng. Veronica là gái hai con và bạn của Xvetlana. — Hay là tụi mình cùng giúp nó? — cô bạn hô hào đầy phấn khởi. Tôi biết, đó là cái gì rồi. Đầu tiên Veronica sẽ cho tiền. Đến khi sinh sẽ mua đồ chơi. Đầy năm sẽ nghĩ rất lâu là chúc mừng như thế nào, mua quà gì. Nhưng thậm chí chẳng gọi điện thoại để chúc mừng. Đến năm thứ hai khi ngồi cùng bạn bè ở nhà hàng sẽ vô cùng đau khổ tru tréo mình thật tệ vì đã bỏ rơi Xvetlana và bé con. Rồi sẽ mơ mộng mình chuẩn bị mua cả xe ô tô đầy những đồ cần dùng, đồ chơi, quần áo và đến tặng Xvetlana, miệng gạt đi những lời cảm ơn của cô này. Nhưng chắc hẳn là điều mơ mộng này chẳng bao giờ xảy ra. — Con chó ấy muốn xúc chồng cậu đi! Thế mà bây giờ nó đủ trơ trẽn để nhìn vào mắt cậu! — Lena nói về Xvetlana nhưng ý là nói về cô thư ký mà lão chồng đã bỏ cô ta để cặp kè. — Kệ mẹ cho nó chết đói, tụi mình sẽ không bao giờ nhón tay làm phúc! — Cho nó tiền đi phá thai, — Katia nói và nhìn tôi. Chỉ mình tôi biết bí mật của Katia.Bảy năm trước đây, chú rể của Katia, một trong những người giàu nhất nước Nga, đã phải lòng một cô gái khác. Katia thực dụng, sau khi vật vã vì sự phản bội của người yêu, ngay lập tức nghĩ ra cách đảm bảo cuộc sống của mình. Trong lúc anh chàng còn chưa tuyên bố chia tay, ngay lập tức phải nghĩ ra độc chiêu. Và chúng tôi đã nghĩ ra. Katia báo là đã có bầu. Thậm chí là bỏ hút thuốc. Sau vài tháng, kêu khổ vì nghén. Kể cả với tôi. Đến thời điểm đó, chuyện tình của anh chàng đại gia với cô kia đã bị làm rùm beng. Katia đòi giải thích. Anh ta bỏ đi, sập cửa. Ngày hôm sau có thông báo là Katia bị sẩy thai. Và kết quả kèm theo là khả năng vô sinh. Đại gia cũng chia tay cô gái kia sau đó. Còn với Katia thì cho đến giờ, anh ta luôn luôn đốI xử tốt, và hàng tháng không quên chuyển vào tài khỏan của Katia mười ngàn đô la. Katia không có con. Những cuộc tình dài lâu cũng chẳng có. Đã là một quý cô quen được bảo bọc thì không đơn giản để tìm cho mình một chàng rể. — Còn cậu thì định sao? — Veronica hỏi. Tôi nghĩ ra là có khi cô bạn này có số điện thoại của Xvetlana. —Móc mắt nó ra, — tôi trả lời. — Thế còn đứa trẻ? Lena ngắt lời tôi. — Phải chứng minh đúng là con của Sergh đã! — Quá đúng, — Katia đồng ý. — Không được. Chẳng có cái gì để xét nghiệm ADN. Chỉ trừ khi… Tôi cũng không rõ… Tôi biết rồi. Chỉ trừ khi khai quật mộ và lấy một nắm tóc của Sergh. Tôi nghĩ là có lẽ mình sẽ vui khi nhìn thấy Sergh. Tôi rất nhớ anh. Nhớ như nhớ một người còn sống vậy. Đôi lúc tôi có cảm giác như anh chỉ đi đâu đó, và chỉ cần tôi gọi là anh sẽ quay về ngay. Và tôi cũng sẵn lòng gọi anh về! Nhưng để nhìn thấy anh như thế – chắc là tôi không chịu rồi. — Các cậu ơi, mình chuyển chủ đề gì khác đi – tôi đề nghị. Và chúng tôi nói về chuyện chôm chỉa đồ của hội o sin. Veronica có một tủ lạnh nữa ở tầng hầm. Để thực phẩm dự phòng. Cô mua một con thỏ, cho là mình chưa nấu ngay nên cất vào tủ lạnh ở dưới. Tự tay cất. Sau ba ngày, cô lại thèm món thịt thỏ rán và khi đi cô dặn bà giúp việc nấu món này. Buổi chiều khi cô và Igor quay về nhà, bàn ăn đã dọn xong, trên đó là thịt bò hầm phomát và mayonaies. Tại vì không có thỏ – bà giúp việc giải thích. Veronica cáu quá, tự xuống tầng hầm mở tủ lạnh để hiểu rằng bà giúp việc nói đúng. Về con thỏ.. — Nhưng tớ có phải con ngố đâu! — Veronica than. — Tớ tự tay cất thỏ vào tủ lạnh mà! Katia nói, đúng là tiếc con thỏ thật, nhưng khăn lụa còn tiếc hơn. Tớ cất trong tủ xếp cẩn thận, và mụ giúp việc ăn trộm dần từng cái một. Mụ nghĩ là Katia không nhớ hết. Katia bắt đầu nghi sau khi mất cái thứ hai, còn cái thứ ba thì bắt tận tay. Katia lôi khăn từ túi mụ, cho một bài giảng đạo đức và đòi hai chiếc kia. — Tôi không trả, — mụ giúp việc nói và ngẩng cao đầu đi ra cửa. — Cô có quá nhiều khăn rồi. —Rồi mụđóng sập cửa lại, còn Katia ngồi thừ ra và sợ là bà này còn quay trở lại lấy thêm cái gì nữa. — Cậu có địa chỉ mụ không? — Lena hỏi. — Phải cho một trận. Nó còn đến nhà khác làm tiếp ấy chứ. — Có. Veronica quyết định phất cờ. — Đưa cho tớ. Tớ sẽ bảo Igor cho Boricsứch của bọn tớ đến. Đảm bảo tiệt nọc trộm cắp.Boricsứch là cựu thiếu tá công an đặc nhiệm. Ông ta làm công ăn lương cho Igor khi cần dọa ai đó. Ví dụ như một công ty du lịch đã nhận tiền nhưng không lo được visa hay là một vật nào đó mua rồi nhưng lại không cần nữa nhưng họ không chịu nhận lại. Boricsứch cho một đội đầu gấu đeo mặt nạ đen bao vây cửa hàng, rồi đàng hoàng đi vào trong, bắt cả đám nhân viên nằm xuống sàn và ngay lập tức giải quyết ổn thỏa mọi chuyện. Chúng tôi buôn lung tung một vài chuyện nữa. Veronica chuẩn bị về nhà. Katia và Lena thì chẳng có chỗ nào để vội đi cả; chúng tôi lên phòng khách, mở một chai rượu vang, lăn lóc trên mấy chiếc ghế đệm mềm, thỉnh thoảng buông vài câu. Đến nửa đêm, ai về nhà nấy. ***** Hết ***** -------------------- Kiếp Giang Hồ không cần ai thương nhớ,
Đời Lãng Tử cần gì phải nhớ thương ai......... Nhìn em khóc chắc gì em đã khổ, Thấy anh cười nhưng giọt lệ chảy trong tim. ...Nếu em buồn,anh sẽ chẳng được vui, Vì trong anh,em là người quan trọng nhất... c0m_Kut3 ![]() YM! coyeuanhko_traloidi 0945584744 |
![]() |
![]() ![]() ![]() |