Đóa hồng dành cho mẹ
Mẹ - tiếng gọi thiêng liêng, tiếng gọi đầu tiên thân thương và trìu mến của hầu hết những đứa trẻ mới bắt đầu tập nói. Một tiếng mẹ thôi đã thấy một trời bao dung và một tấm lòng yêu thương vô bờ bến. Tình mẹ là biểu tượng thiêng liêng nhất, là một kỳ quan lung linh, là vẻ đẹp vĩnh hằng trường tồn trong cõi đời này. Tình mẹ vì thế cũng là một chủ đề đầy xúc cảm, là cảm hứng vô tận trong thơ ca xưa nay.
Với nhà thơ Thanh Nguyên thì:
Mẹ đã thành hiển nhiên như trời đất
Như cuộc đời - không thể thiếu trong con
Nếu có đi một vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn
Chắc không ai ngoài Mẹ.
(Ngày xưa có mẹ - Thanh Nguyên)
Cuộc đời đã ban tặng cho mỗi chúng ta một người mẹ. Điều tưởng chừng hiển nhiên ấy lại quý giá và thiêng liêng biết bao. Không chỉ mang nặng đẻ đau, mẹ còn là người yêu thương, chăm sóc, dìu dắt ta từ tấm bé cho đến lúc trưởng thành. Con càng lớn càng xa rời vòng tay mẹ. Và mẹ là người luôn dõi theo từng bước chân và là điểm tựa vững chắc để những đứa con mình bay cao, bay xa đến những chân trời mới.
Con dù lớn vẫn là con của mẹ,
Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con.
(Con cò - Chế Lan Viên)
Cuộc sống luôn thay đổi, duy có tình mẹ là thiên thu bất biến. Không có bất cứ sự toan tính nào trong tình mẹ thương con, mẹ chỉ cho mà không cần nhận, cho vô điều kiện không cần so đo con của mẹ thế nào. Mẹ hy sinh tuổi xuân của mình để cho những đứa con mọi điều tốt đẹp nhất và chấp nhận về mình những đắng cay, cơ cực.
Giờ đây lưng mẹ đã còng
Cuộc đời mẹ đã long đong nỗi buồn
Con giờ mỗi đứa một phương
Còn bao nhiêu giọt yêu thương chia rồi
Bơ vơ giữa cảnh chợ đời
Gánh bao nhiêu khổ mẹ thời vẫn vui.
(Lời ru của mẹ - Kiều Anh)
Nhà thơ Nguyễn Chi thì có những câu thơ viết về cái răng của mẹ thật xúc động:
Mẹ tôi và bát cơm
Cái răng lung lơ như bản hợp đồng người già việc nhẹ
Cái răng đã trải trần bai thế hệ
Măm muối dưa cà giản dị nuôi thân
...
Cái răng đã từng run vì gió lạnh đông sang
Chẻ sợi tóc bạc màu theo năm tháng
Và lung lơ bát cơm thừa trên bản hợp đồng ngắn hạn
Cái răng nói điều gì mà mẹ tôi buồn, gương mặt chợt già nua.
(Cái răng đời mẹ - Nguyễn Chi)
Những hình ảnh quen thuộc, sống động cùng những cảm xúc chân thành về mẹ tự nó đã làm nên sức lay động sâu sắc. Mỗi lần đọc những bài thơ viết về mẹ, tôi lại bắt gặp trong đấy hình ảnh người mẹ tảo tần của mình. Sự hy sinh, tình thương yêu mẫu tử dường như không của riêng của người mẹ nào, không của riêng dân tộc nào trên quả đất này. Công ơn của mẹ không chỉ khắc cốt ghi tâm nơi những đứa con mà mẹ đã mang nặng đẻ đau mà việc báo đáp công ơn ấy đã trở thành đạo lý, là lẽ sống ở đời. Chính vì thế, trong bài Mẹ của anh, nhà thơ Xuân Quỳnh viết:
Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong.
Vâng, trả làm sao hết công ơn như Biển Hồ lai láng của mẹ. Và thật hạnh phúc cho những ai đang còn mẹ, ngày lễ Vu Lan còn được cài lên ngực mình đóa hoa hồng đỏ thắm. Ngược lại, đó là một sự bất hạnh, một mất mát lớn không gì bù đắp nổi.
Mẹ ơi!
Con sợ bình minh
Đưa mẹ về miền hư ảo
Ngày mai không còn mẹ
Mồ côi căn nhà trống vắng
Mồ côi chiếc bóng
Con tìm đâu hơi ấm chỗ mẹ nằm?
(Mai con đưa mẹ ra đồng - Võ Tấn Cường)
Dù tình thương của mẹ là bất tử nhưng đến một ngày nào đó, sự vô tình của quy luật tự nhiên khiến mẹ không thể nào còn có thể ở lại bên ta. Với hai câu thơ cuối thật gợi, nhà thơ Võ Tấn Cường đã mở ra một khoảng trống mênh mông trong lòng người đọc, khiến ta phải rưng rưng và rồi đọng lại cảm giác ray rứt, xót xa.
Mẹ!
Có nghĩa là mãi mãi
Là cho đi không đòi lại bao giờ
Cổ tích thường bắt đầu từ:
"Ngày xưa có một công chúa..." hay "Ngày xưa có một vì vua..."
Cổ tích còn bắt đầu từ: "Ngày xưa có Mẹ..."
(Ngày xưa có mẹ - Thanh Nguyên)
Vâng, mẹ chính là miền cổ tích luôn lấp lánh với những điều kỳ diệu trong trái tim con...